Trang chủ » Việt Nam Cộng Hoà » Quê Hương và Tổ Quốc » Lực Lượng Đối Trọng Với IS — Nguyễn Đạt Thịnh K6

Lực Lượng Đối Trọng Với IS — Nguyễn Đạt Thịnh K6

Lưu trữ

MỤC LỤC

Quốc Kỳ

Tổng Tư Lệnh Barack Obama đang lọng cọng trong chiến lược “tạo suy nhược, rồi tiêu diệt” đoàn quân khát máu IS; lọng cọng vì ông tìm giải pháp chính trị và chiến lược cho một bài toán chỉ nằm trên bình diện chiến thuật, và lọng cọng vì ông ôm đồm, muốn cùng một lúc tấn công cả IS lẫn Bashar al-Assad — tổng thống Syria.

Ôm đồm có thể làm hỏng cuộc hành quân đang được hoạch định, do đó ông cần tập trung nỗ lực vào mục đích tối hậu là tiêu diệt lực lượng quân sự IS; lực lượng này được CIA đánh giá là có từ 20,000 đến 31,500 tay súng. Thành tích mới nhất của IS là cắt đầu 2 ký giả Mỹ và 1 người Anh đến Iraq làm việc từ thiện.

Trước đó, ngày mùng 5 tháng Sáu, 2014, IS đột ngột phát động cuộc tấn công vào vùng Bắc Iraq và chiếm thị trấn Samarra, rồi ồ ạt tiến về chiếm thành phố Mosul đêm 6/9, chiếm Tikrit ngày 6/11, rồi chiếm vùng dầu hỏa Kirkuk ngày 6/13.

Mức hiếu sát, và hành động tàn bạo của quân IS khiến quân chính phủ Iraq khiếp sợ, tháo chạy, những quân nhân không chạy thoát bị thảm sát. Cuối tháng Sáu 2014 quân Iraq bỏ trống nguyên giải biên giới giữa Iraq với Syria và Jordan; thủ tướng Iraq Nouri al-Maliki kêu gọi Hoa Kỳ tiếp cứu; tổng thống Obama đặt điều kiện đòi ông al-Maliki phải từ chức, và chính phủ Iraq phải cải tổ bằng cách mở rộng và mời những chính khách thành phần Sunny tham chính; Sunny là nhánh tín đồ Hồi Giáo bất mãn chính phủ Maliki, đổ theo ủng hộ lực lượng IS.

Maliki và thành phần Shiite chống lại đòi hỏi của Hoa Kỳ, nhưng cuối cùng, trước áp lực quân sự quá mạnh của IS, ngày 14 tháng Tám Maliki vẫn phải từ chức, nhường chỗ cho một chính khách có lập trường dung hòa giáo phái hơn -ông Haider al-Abadi.

Nhượng bộ này tạo căn bản chính trị để không quân Hoa Kỳ can thiệp, chặn đứng, rồi đánh tan lực lượng tấn công; IS rút về lãnh thổ Syria, rồi trả đũa bằng cách cắt đầu 2 ký giả Mỹ.

Hoa Kỳ có khả năng tiêu diệt toàn bộ 31,500 tay súng IS trong vài tháng ngắn ngủi nếu giao tranh chỉ diễn ra trên lãnh thổ Iraq — thân hữu với Hoa Kỳ; nhưng vấn đề là đại bộ phận của IS đặt căn cứ trong lãnh thổ Syria — một quốc gia đối nghịch với Hoa Kỳ và thân Nga.

Mặc dù IS là lực lượng đã từng tấn công chính phủ Bashar al-Assad, nhưng Nga và Syria vẫn lên tiếng cảnh cáo Hoa Kỳ đừng xâm phạm không phận Syria. Điều này làm nhiều quốc gia Âu Châu, đồng minh với Mỹ, ngần ngại.

Một phát ngôn viên ngoại giao của Nga nói, phi cơ Mỹ bay vào không phận Syria sẽ là một vi phạm trầm trọng luật pháp quốc tế. Mỹ có thể giải quyết trở ngại này bằng cách xin tư cách hành quân quốc tế của Liên Hiệp Quốc, hoặc sử dụng quyền truy kích cứ bay vào không phận Syria, tấn công quân IS, nhưng phải chấp nhận nguy cơ bị bắn rơi vì vũ khí phòng không Nga trang bị cho Syria.

Dù Obama có giải quyết khó khăn này, thì ông vẫn còn phải đối diện với khó khăn thứ nhì là không quân, đơn phương, không tiêu diệt được IS; do đó Hoa Kỳ cần một lực lượng bộ binh, như lực lượng đối trọng (LLĐT) với IS.

Cho đến ngày thứ Năm 9/11, mọi việc vẫn còn trong giai đoạn chuẩn bị — tổng tư lệnh quân đội Hoa Kỳ mới phác họa chiến lược tấn công IS, và 2 lực lượng thực hiện cuộc tấn công này là không quân và bộ binh; không quân oanh kích tiêu diệt IS, trong lúc bộ binh chiếm lĩnh chiến trường.

Chỉ mới đến giai đoạn này Obama đã sai lầm trong việc đòi hỏi bộ binh phải chiếm đóng những phần lãnh thổ IS bỏ trống sau khi bị không quân Hoa Kỳ tiêu diệt. Ông không ý niệm được 2 điều kiện mà cả 2 lực lượng không quân và bộ binh tấn công IS phải có, mới hoàn thành được mục đích tiêu diệt IS, là lúc nào cũng ở trong thế công, và không thể nào bị tiêu diệt. Chiếm đất là mất thế công, rơi vào thế thủ, và chiếm đất là bị động, là rơi vào thế dễ bị tổn thất, bị tiêu diệt.

Không lực Hoa Kỳ và Đồng Minh hội đủ 2 tiêu chuẩn thường xuyên giữ thế công, và không bị tiêu diệt; nhưng Obama không biết làm cách nào để lực lượng bộ binh đối trọng với IS cũng luôn luôn giữ thế công, và địch quân không có cách nào tiêu diệt được.

Ông đi vào con đường cũ, vào vết xe đổ — ông dự trù tạo ra LLĐT chống với lực lượng khủng bố IS bằng cách tuyển mộ và sử dụng thành phần đã từng nổi dậy chống al-Assad — từng đồng hành với IS, dù chống đối bản chất tàn bạo của lực lượng này. Chính phủ Hoa Kỳ gọi họ là moderate Syrian rebels (quân nổi dậy người Syria có lập trường không quá khích); và không quá khích có nghĩa là những chiến sĩ “Hồi Giáo trung dung” không khát máu quá đáng như quân cờ đen IS.

Phải giải thích loanh quanh như vậy để nhấn mạnh tình trạng người Mỹ thiếu một hiểu biết rõ rệt về LLĐT, lực lượng chuyên chở một nửa hy vọng thành công của tổng tư lệnh Obama.

CIA vừa thất bại trong việc sử dụng tướng Salim Idris, một tướng lãnh trong quân đội Syria bỏ ngũ theo kháng chiến chống Assad, để tổ chức LLĐT; và đang loay hoay tìm người thay thế.

Mặc dù chưa có một ý niệm rõ rệt về LLĐT, Bạch Cung vẫn đang xin Quốc Hội chuẩn chi 500 triệu dollars để giúp tuyển mộ, huấn luyện và sử dụng lực lượng này.

Người Mỹ không hài lòng lắm về trị giá của lực lượng “Hồi Giáo trung dung”; Obama nói là ông sẽ huấn luyện họ. Nhưng ông không biết phải huấn luyện họ như thế nào để tạo cho họ khả năng hoàn thành vai trò tạo “một nửa chiến thắng” trong công cuộc tiêu diệt IS.

Kinh nghiệm của Hoa Kỳ về một lực lượng trong chiến tranh Đông Dương có thể giúp Obama hình dung đúng về LLĐT — lực lượng Hmong của tướng Vang Pao.

Giám đốc CIA ngày đó — ông William Colby — gọi Vang Pao là “người hùng của chiến tranh Việt Nam,” vì thành tích ông chỉ huy một lực lượng du kích chống Nhật, rồi chống Việt Cộng trong suốt 15 năm. Trước khi cộng tác với quân đội Mỹ, ông đã cộng tác với quân đội Pháp, tạo ra một chiến khu mà Việt Cộng không có cách nào tiêu diệt được.

Đặc điểm của lực lượng này là họ phục vụ cho quyền lợi của chính họ — quyền lợi của người Mường trồng á phiện — trong lúc họ vẫn phục vụ nhu cầu chiến tranh của Pháp, của Hoa Kỳ, và lãnh lương của của Tây, của Mỹ.

Dĩ nhiên nhu cầu và bối cảnh hiện tại khác với giai thoại Vang Pao 60 năm trước, nhưng Hoa Kỳ vẫn có thể giúp những người Hồi Giáo đã từng cầm súng chống cả al-Assad lẫn IS và hiện đang bị cả 2 thế lực này truy lùng trên lãnh thổ Syria; Hoa Kỳ cần giúp họ kháng cự để tồn tại, và để họ giúp lại không quân Hoa Kỳ bằng cách đóng vai trò tiền sát viên không quân, hướng dẫn những cuộc oanh kích tiêu diệt IS -như quyết tâm của tổng tư lệnh Obama.

Nhiều quốc gia Ả Rập đã đồng ý tài trợ và cung cấp cho Hoa Kỳ mọi tiện nghi để huấn luyện LLĐT, phần việc còn lại của Hoa Kỳ là biết những gì cần huấn luyện cho khoảng 3,000 chiến sĩ người Syria đã thực sự chiến đấu từ nhiều năm nay. Hoa Kỳ còn cần ý thức được là công tác huấn luyện quân đội Iraq vô cùng tốn kém mà họ làm vài năm trước, đã không mang lại một kết quả nhỏ nào cả; chứng minh cụ thể là quân đội này bỏ chạy trước một lực lượng IS ít hơn, võ trang thô sơ hơn, nhưng bạo tợn hơn.

Hai điều Hoa Kỳ cần huấn luyện cho những chiến sĩ trong LLĐT là (1) chiến thuật du kích để biết cách tránh né, biết cách bảo tồn tiềm lực, không cần tiếp viện, không cần hỏa lực yểm trợ, mà vẫn không bao giờ bị tiêu diệt; trong chiến thuật này, kỹ thuật ngăn cấm giao thông cần được đặt nặng, ít nhất trong giai đoạn đầu; và (2) huấn luyện họ về kỹ thuật hướng dẫn không kích.

Nếu 3,000 chiến sĩ thuộc LLĐT được chia thành 10 toán, chịu trách nhiệm 10 địa phương đang do quân IS chiếm lãnh, và mỗi chiến sĩ chỉ cần gài 10 quả mìn chống xe trên những trục lộ giao thông địa phương, thì khả năng xê dịch của IS bị tê liệt ngay từ tuần lễ đầu tiên LLĐT được đưa trở lại chiến trường, với 30,000 quả mìn gài trên mọi trục lưu thông.

Ngăn cấm lưu thông, là loại bỏ những cuộc hành quân tấn công quy mô và ồ ạt của IS, khiến chúng phải đi bộ để vướng lựu đạn gài, vướng mìn claymore, và chịu đựng tổn thất vì bị du kích bắn sẻ.

Trong chiến thuật du kích, LLĐT sẽ không chiếm đóng mà chỉ làm 2 việc: chủ động tấn công, và hướng dẫn không quân oanh kích quân IS. Khi bị quân IS phản công, họ phân tán mỏng để giảm thiểu tổn thất; và, trong vai trò những tiền sát viên, hướng dẫn không quân oanh kích IS, trong lúc họ vẫn không có nhu cầu giải cứu hay tiếp viện cho họ.

Sự phối hợp nhịp nhàng giữa tiền sát viên với hỏa lực không kích, cả hai chỉ thuần tấn công, không bao giờ phòng thủ, so với quân IS bị gài vào thế đã thụ động lại còn bất động không di chuyển được, lực lượng IS sẽ nhanh chóng tan vỡ trước hỏa lực khiếp đảm của không quân Hoa Kỳ.

Tuy nhiên, mọi việc vẫn bế tắc, quân IS vẫn an toàn trong các thị trấn Syria mà họ đang chiếm đóng, ngày nào tổng tư lệnh Hoa Kỳ vẫn chưa tìm được bí quyết Vang Pao để xây dựng và sử dụng LLĐT.

Nguyễn Đạt Thịnh

%d bloggers like this: